Tin tức

“Hát về anh người giáo viên An ninh” – Bài ca xưa mãi ngọt ngào

“Hát về anh người giáo viên An ninh” – Bài vọng cổ ngọt ngào, sâu lắng, đậm chất Nam Bộ đã được Nhà giáo, Đại tá, Thạc sĩ Nguyễn Anh Tuấn – Nguyên Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Hiệu trưởng Trường Đại học An ninh nhân dân sáng tác dành tặng các thế hệ nhà giáo của Trường An ninh Trung ương Cục miền Nam – Trường Đại học An ninh nhân dân vào dịp kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. 

Đọc lại từng lời bài hát, chúng ta nhớ về người thầy đã dành sự tâm huyết cho Nghề Giáo – Thầy Nguyễn Anh Tuấn; Nhớ về Câu lạc bộ Đờn ca tài tử, nơi thầy và trò quây quần bên nhau ngân nga câu vọng cổ “Hát về anh người giáo viên An ninh”, khi đó Thầy Lê Minh Công – nguyên cán bộ Phòng Quản lý học viên là một trong những người thể hiện bài hát hay và cảm động nhất.    


-------------------------------------------

Lý Cái Mơn

Từng, từng đêm, ngồi bên giáo án

Ký ức xa xưa vọng về đánh thức lòng anh

Có hay chăng người chiến sĩ An ninh ngày nào

Từ nơi đây chiến hào đấu tranh

Không súng gươm mà gian lao

Anh nghĩ gì qua từng nét chữ còn vương


Vọng cổ:

1. Vầng trăng non đã ngủ say, sao trước mắt tôi vẫn hiện lên một vầng trăng sáng. Trăng ở trên cao đã chìm sâu trong bóng tối mà ánh sáng tự lòng anh đang tỏa rộng lung linh như ngàn ánh trăng… rằm.

Xin được hát về anh với tất cả tấm chân tình. Những nghĩ suy được gọi về qua từng trang giáo án. Bục giảng âm thầm mà ngỡ điểm tựa trên chốt tiền tiêu. Đồng đội anh giờ còn lại những ai. Trang giáo án cứ dày thêm, cuộc chiến đấu ngoài kia hiện dần qua từng nét chữ. Trước mắt anh là tri thức và những tâm hồn, vũ khí trong tay anh là lương tâm nhà giáo.

2. Tôi với anh là hai người đồng chí. Nhớ năm xưa mình chung một chiến hào. Cơm vắt muối rau và những đợt chống càn. Bảo vệ đảng nuôi mầm xanh cách mạng. Gian khổ không sơn mình sống chết bên nhau. Rồi anh bị trọng thương phải quay về hậu tuyến. Súng khoác bên mình tôi chiến đấu cho cả phần anh. Tưởng mãi vắng xa nhau nào ngờ đâu mình gặp lại. Tôi trở thành trò, anh là thầy giáo An ninh.


Lý Mỹ Hưng

Giờ đây qua rồi tháng năm nhọc nhằn

Anh đang nghĩ gì trước bao nhiêu viễn cảnh cuộc đời

Ngày xưa mình chung tay súng giữ gìn núi sông

Nay đã qua thời cơm vắt nằm sương

Đất nước đang cần chúng tôi - bàn tay khối óc

Trí thức cho đời, anh như én dệt mùa xuân

Chắt chiu vun trồng cây xanh rồi cây cho trái

Đêm tối lui dần, lòng anh sáng tựa vần trăng


Vọng cổ:

5. Tiếng Vạc kêu sương gợi tôi nhờ về bao nhiêu kỷ niệm, giữa rừng sâu bên chiến hào chờ giặc anh hát tôi nghe bài Tình Đồng Chí. Đầu súng trăng treo mình mơ ngày giải phóng. Ta sẽ cùng nhau bên giảng đường đại học, đem nhiệt huyết con tim và trí thức xây… đời.

Để có ước mơ xưa mình đã đi suốt cuộc hành trình. Giờ gặp lại nhau ước mơ xưa đã trở thành sự thật, chỉ khác chăng là anh người thầy giáo của tôi. Đảng đã cho anh niềm tin và trí thức, gieo cây cho đời hương vị ngọt của mùa xuân. Những vết thương trên mình anh đã hằng sâu trong kí ức cho trang giáo án cứ dày thêm những bài học chống quân thù.

6. Cuộc chiến đấu hôm nay không chỉ là trận tuyến. Mặt giáp mặt với quân thù bằng khẩu súng trên tay. Chỉ có trái tim thôi chưa đủ làm nên trận thắng bởi kẻ thù còn lắm hiểm độc mưu sâu. Anh đã cho tôi hành trang người chiến sĩ, từng bước vững vàng trên trận tuyến An ninh. Như mùa xuân không dệt bằng từng cánh én, mỗi bài học hôm nay được kết tinh bằng xương máu bao người.

Anh ngồi đó soi mình qua từng trang giáo án

Như những trang đời vươn tới ước mơ xa

Vẫn là anh người chiến sĩ của ngày qua

Bài ca xưa ấy mãi ngọt ngào trong tôi./.'


Ảnh: Tư liệu; KTV: Cao Hùng

arrow_upward